Sự nóng vội và hậu quả

Sự nóng vội và hậu quả

| |Tin tức
Tôi quen em trong một chiều thu hiu hiu gió mùa, và chia tay em cũng trong một ngày như thế… Sau một chuyện tình, tất cả những gì còn lại để tôi hoài niệm đều đẹp đẽ, chỉ tiếc rằng, tất cả bắt đầu bằng hai chữ “ ngày xưa…”
 
Trầm trật mãi, đến hai mươi tuổi tôi vẫn còn ôn thi đại học. Nhưng thời gian đâu thể làm áp lực cho tôi, bởi nghị lực trong tôi lớn mạnh hơn nó rất nhiều.Nhiều đến nỗi khi bị đưa ra so sánh mỗi ngày với đứa hàng xóm, đứa em họ..tôi chỉ lấy đó làm đà thêm cho những quyết tâm.
Chỉ còn một tháng nữa, cuộc “ vượt vũ môn” đó lại bắt đầu. Tôi quyết định tới lò luyện thi ở trung tâm thành phố và ôn luyện nốt tháng còn lại. Cũng nơi đó, tôi gặp em.
Ngày nào cũng vậy, tôi luôn ngồi ở bàn đầu và chăm chú nghe giảng. Tôi gần như không để ý tới mọi người xung quanh, chỉ tập trung vào lời nói của thầy và những thứ đang diễn ra trên bảng. Cũng trôi qua một tuần.. Cho đến một ngày, lúc tôi đang tỉ mỉ vẽ một hình đồ thị khó, bỗng nhiên một bàn tay đụng vào cánh tay tôi làm cho chiếc bút của vẽ một đường dài và sâu nguệch ngoạc trên giấy. Tôi thấy thật tiếc công sức, liền quay sang nhìn qua hướng có cánh tay “ vô duyên” vừa rồi định lên tiếng. Bỗng nhiên gương mặt em đang sợ sệt, len lén nhìn vào mắt tôi làm tôi khựng lại.
 
Tôi vừa định nói rằng “ sao bạn vô ý thế” , thế mà giờ chỉ biết nhìn đôi mắt ấy của em rồi quay vội lên bảng. Bỗng nhiên lời giảng của thầy cứ nhỏ lại, chẳng át nổi tiếng trái tim tôi đang đập rình rang. Chưa hết bất ngờ, em lại đưa cho tôi mẩu giấy nhỏ : “Xin lỗi bạn nhé, ngồi cùng bạn một tuần liền, làm bạn vẽ hỏng mấy lần rồi, thật ngại quá”. Tôi giật mình. Ôi, tôi ngồi gần em cả tuần rồi sao?.
Từ hôm đó, tôi để ý tới em hơn. Chúng tôi trao đổi những bài khó. Tôi còn nhớ, em học đại số rất khá. Nhìn dáng người nhỏ bé, ngây thơ và trẻ con đó, tôi thấy thật bất ngờ khi em học khá môn toán đến vậy.
Dạo ấy, trời hay mưa chiều. Mỗi lần trời mưa là tôi lại chở em về trên chiếc xe đạp cà tàng tôi đưa từ quê lên. Em rất thích nghịch nước, ngồi phía sau lưng tôi nhưng mỗi lần xe chạy qua vũng nước là em lại đưa chân ra để hứng những tia nước bắn ra từ bánh xe. Thấy em làm vậy, tôi lại la,sợ em ốm và rồi em cười giòn tan rồi khẽ níu tay áo để giữ tôi chặt hơn… Chúng tôi thương nhau, cả hai đều biết nhưng chưa ai nói với ai một lời.
 Những ngày vui ấy, tôi không nghĩ lại thành kỉ niệm nhanh như vậy.
***
Rồi tôi và em cũng đỗ đại học. Tôi không vui nhiều như em, em líu lo ca hát cả ngày. Tôi thấy lo lắng nhiều hơn. Tôi lo về nơi ở mới, về những gập gềnh trên con đường chúng tôi sẽ đi. Lo lắng cho cả tôi và cả phần em.
Chiều cuối tuần nọ, em chuyển sang chỗ trọ mới. Tôi cũng vừa chạy xe từ nhà lên thành phố, mang theo đồ dùng cho nơi ở mới và cả một bó hoa cho em.
Cầm địa chỉ chỗ trọ của em trên tay, tôi thấy thật hồi hộp. Hôm nay, tôi sẽ dành cho chúng tôi một khởi đầu mới. Tôi sẽ là người bạn trai mà em có thể tin cậy. Muốn vậy, tôi sẽ dành cho em một lời tỏ tình thật ngọt ngào. Chỉ nghĩ về điều đó thôi niềm hạnh phúc dâng đầy trong lòng tôi cả ngày hôm nay rồi.
Vừa đến đầu dãy trọ, tôi đã nhận ngay ra phòng em vì em đã tả cho tôi nghe về cánh cửa có vẽ hình con bướm màu xanh rất ngộ nghĩnh. Tôi đứng lại trước dãy trọ một lát, chỉnh lại quần áo rồi bước nhanh tới cửa phòng em. Vừa tới gần cửa, bỗng nhiên cửa phòng em mở tung ra, một người con trai chỉ mặc một chiếc quần jean chạy ray từ phòng em rồi cười khanh khách, nói vọng vào phòng : “ anh mua đồ thêm sửa nhà bếp nha bé !”. Từ bên trong, tôi nghe thấy giọng em trả lời thật ngọt ngào : “dạ, honey”.
Tai tôi như ù đi, mắt tôi không tin vào những gì mình đang nhìn thấy nữa. Thật bất ngờ và chua xót. Tôi vứt bó hoa ra đường rồi chạy bộ về phòng trọ. Vừa về tới nơi, tôi nhắn tin chia tay em trong làn nước mắt : “ Chia tay đi, em lừa dối tôi”.  Rồi tôi bẻ chiếc thẻ sim vẫn dùng để nhắn tin với em mỗi đêm, để chúc em ngủ ngon mỗi tối.
Vì đó là phương tiện duy nhất để chúng tôi giữ liên lạc với nhau nên tôi không còn gặp em từ đó. Tôi đã nghĩ rằng mình không hối hận dù cho tình yêu với em dằn vặt tôi mỗi ngày. Cho đến khi, qua người bạn của em mà tôi biết được sự thật rằng chàng trai hôm đó là người yêu của chị em, và cô gái trong phòng trọ buổi chiều hôm ấy là chị gái em.
 
 
Sự nóng vội của tôi làm tôi đau đớn khổ sở, tôi không màng, nhưng nó làm tôi mất em, tôi thật không thể nào chấp chận nổi mình. Cũng như em, không còn tha thứ cho tôi dù tôi dùng ngàn lời giải thích…
Tôi vẫn còn yêu em da diết, nhưng tôi vẫn chưa thể tha thứ cho sự hấp tấp tai hại của mình. Chỉ mong sao, thời gian xóa đi vết thương lòng. Để em biết rằng, tôi nhớ em biết bao nhiêu…